Page 139 - Miền Nam giữ vững thành đồng - Tập 2
P. 139

số đơn vị gián tiếp tham chiến, làm công tác ở các cơ
           quan chỉ huy và hậu cần, tham gia chỉ huy ở cấp cao nhất
           về mặt chiến lược, chiến thuật và hành quân (mức trung
           bình, trong năm 1960 và một phần năm 1961), Mỹ lại còn
           có một số đơn vị máy bay, xe lội nước, biệt kích do Mỹ
           trực tiếp chỉ huy, ném vào cuộc chiến tranh, Mỹ đã có đủ
           sĩ quan “cố vấn” đề ngoài việc nắm quân đội Diệm ở cấp
           cao như quân đoàn, sư đoàn, mà còn nắm cả trung đoàn,
           tiểu đoàn và ngay cả đại đội nữa. Khi tướng Taylơ sang
           Sài Gòn, ấy là lúc Mỹ nghiên cứu xem nên hay không
           nên đưa sự can thiệp vũ trang của Mỹ lên mức cao (mức
           thứ ba) trong đó quân đội Mỹ trực tiếp tham chiến và Mỹ
           trực tiếp chỉ huy quân Diệm ở các cấp. Song, như ta đã
           biết, Mỹ một mặt sợ sự phản ứng tích cực của các nước
           xã hội chủ nghĩa, mặt khác sợ làm rơi hẳn mặt nạ độc lập
           của chế độ Diệm, sợ sinh mâu thuẫn cao độ giữa quân Mỹ
           và quân ngụy của Diệm, cho nên rốt cùng Taylơ khuyên
           Kennơđi nên giữ sự can thiệp ở giữa mức hai và mức ba
           trong ba mức can thiệp của “chiến lược tiền tiêu”. Tuy
           vậy, việc lập bộ chỉ huy Háckin ở Sài Gòn với hàng ba
           bốn chục viên tướng, tá chính là việc tạo điều kiện chỉ
           huy đề bất kỳ lúc nào Mỹ cũng có thể đưa sự can thiệp
           lên mức thứ ba.
               Mỹ thì chối một cách yếu ớt, nhưng cả thế giới và
           một phần lớn dư luận Mỹ đều thấy rằng vào năm 1962


           LƯỢC SỬ ĐỒNG BÀO MIỀN NAM
           ĐẤU TRANH CHỐNG MỸ VÀ TAY SAI                     139
   134   135   136   137   138   139   140   141   142   143   144