Page 153 - Miền Nam giữ vững thành đồng - Tập 2
P. 153
ráo riết chuẩn bị “giai đoạn phản công”, đã có khối người
Mỹ - không phải cộng sản - hoài nghi sự thắng lợi của
cuộc xâm lược. Báo Tin hàng tuần (12-2-1962) đặt câu
hỏi: “Người Mỹ thực sự có thể nào trực tiếp hay gián tiếp
đương đầu với cuộc du kích chiến tranh này một cách
thắng lợi không? Trên một vùng đất mà họ không biết gì
về địa hình và kẻ thù, họ có thể nào, như lời Mao Trạch
Đông đã nói, “rút lui khi địch đến, khuấy rối khi địch
ngừng, đánh địch khi địch mệt”, hay không? Họ có thể
nào “thận trọng như cô gái còn trinh và nhanh nhẹn như
thỏ” không? Và họ có thể nào hòa mình với người nông
dân châu Á đến mức có thể hoạt động trong dân như cá
trong nước được không?”.
Và tờ tuần báo ấy trả lời rằng “không!”; vì vậy,
người Mỹ ở Nam Việt Nam chỉ có thể thua trận mà thôi.
Tờ tuần báo tư bản kia nói một phần rất đúng rằng cái
loại vũ khí lợi hại nhất của quân du kích chính là lòng tin:
“Muốn tồn tại, người du kích cần có súng; nhưng vũ
khí thật sự của anh ta là lòng tin và tinh thần sẵn sàng hy
sinh vì một sự nghiệp chính trị”.
Lòng tin đó, tinh thần sẵn sàng hy sinh vì một sự
nghiệp chính trị đó, lính Mỹ, lính Diệm đều không có,
cho nên dù có súng tốt cũng cứ thua, dù có truôi rèn
vẫn mềm nhũn.
LƯỢC SỬ ĐỒNG BÀO MIỀN NAM
ĐẤU TRANH CHỐNG MỸ VÀ TAY SAI 153

