Page 160 - Miền Nam giữ vững thành đồng - Tập 2
P. 160

Việt cộng đã dùng được cái khả năng đáng kể để tồn tại
           một cách hiệu quả”. Du kích chẳng những “sống sót”, mà
           còn chứng minh sự tồn tại, sự “sống sót” đó bằng tiếng
           súng có “hiệu quả”! Hãng AP kia lại viết tiếp: “Thực tế,
           khi quân chính phủ mệt mỏi rút về, các đoàn xe chở quân
           lính bị lực lượng du kích phục kích liên miên”. Chiến
           thuật địch tiến ta tránh, địch lui ta đánh, quân Mỹ - Diệm
           có phải là không biết đâu, nhưng chúng không biết cách
           nào tránh đòn. Lực lượng nhân dân tổn hại bao nhiêu?
           Diệm nói giết 100, Mỹ cãi rằng nhiều lắm là 60, cả Mỹ
           lẫn Diệm đồng ý rằng dù 100 hay 60 thì đó chỉ là ngó
           thấy từ trên máy bay chớ không đếm được, không thấy
           được từ dưới đất!

               Giai  đoạn  hai  của  chiến  dịch  “Bình  Tây”:  địch
           đánh vào quận Gia Rai, vùng duyên hải Sóc Trăng, và
           quận  Long  Mỹ,  bắt  đầu  từ  ngày  21-8-1962.  Có  nhiều
           đơn  vị  không  tham  gia  đợt  hai  được  vì  còn  mệt  quá.
           Theo UPI (19-8) thì: “Sáng 19, khi binh lính tiến vào thị
           xã Bạc Liêu, quần áo lính thủy đánh bộ hãy còn đầy bùn

           sau bốn ngày lội ở Cà Mau, mồ hôi nhễ nhại dưới nắng
           gắt, họ ngủ gà, ngủ gật trên các xe đậu dọc đường”. Khí
           phách, sắc diện của quân Mỹ - Diệm là thế.
               Lần này quân Mỹ - Diệm đụng độ với quân du kích.
           Việt Tấn Xã (Diệm) xác nhận: “Ngày 21, đụng độ suốt 7




           160             MIỀN NAM GIỮ VỮNG THÀNH ĐỒNG (TẬP II)
   155   156   157   158   159   160   161   162   163   164   165