Page 171 - Miền Nam giữ vững thành đồng - Tập 2
P. 171
Bắc và một số nơi khác, Mỹ - Diệm nói láo rằng, ở đó,
chúng đã “buộc” Quân giải phóng phải bỏ chiến thuật cổ
truyền là lẩn tránh trước những binh đoàn lớn, mà lần này
phải “nghênh chiến”! Song vấn đề không phải ở chỗ lẩn
tránh hay nghênh chiến, mà vấn đề là ai thắng, ai thua.
Quân cách mạng tuy ít binh sĩ, ít súng ống và đạn
dược hơn địch rất nhiều, nhưng chiến thắng liên tiếp và
oanh liệt là nhờ dựa vào tinh thần quyết chiến quyết thắng
của mình, nhờ dựa vào sự ủng hộ và sự phối hợp tham
chiến bằng mọi hình thức của đông đảo nhân dân, nhờ có
kế hoạch tác chiến chủ động và linh hoạt trên những địa
hình có chuẩn bị chu đáo. Còn địch tuy hơn ta xa về quân
số, trang bị, vũ khí, nhưng lại kém ta xa về tinh thần là
mặt cơ bản nhất. Tinh thần chiến đấu của quân đội Mỹ -
Diệm sa sút, sa sút nhất là từ đầu năm 1963. Bọn tướng
lĩnh Mỹ - Diệm thất bại liên tiếp và nặng nề trong các
cuộc càn quét, cho đến đỗi chúng phải cãi nhau sôi nổi
xem càn to hay càn nhỏ, càn dài hay càn ngắn, thử càn
nào là lợi, xem dùng trực thăng vận hay nhảy dù, đi xe,
đi tàu, hay đi bộ là hơn! Không có câu giải đáp nào hết,
vì càn kiểu nào, đi cách nào cũng đều gặp chết chóc, thất
bại cả. Háckin và cả Taylo đều nhức đầu.
Vậy càn quét xem như là một quy luật của chiến
tranh đặc biệt, như là biện pháp chủ yếu để gom dân lập
“ấp chiến lược”, đã bị nhân dân và Quân giải phóng miền
Nam chống lại một cách có hiệu quả.
LƯỢC SỬ ĐỒNG BÀO MIỀN NAM
ĐẤU TRANH CHỐNG MỸ VÀ TAY SAI 171

