Page 196 - Miền Nam giữ vững thành đồng - Tập 2
P. 196
Nguyên, dĩ nhiên ở vùng Mỹ - Diệm, sự kiểm soát lương
thực rất gắt gao. Ở Long An, trong một chiến dịch mang
danh là “bảo vệ nông dân còn lúa chưa bán”, bọn cầm
quyền buộc nông dân phải bán lúa cho chúng theo giá
rẻ mạt. Ở Quảng Ngãi, ngụy quyền cấm dân miền xuôi
không được bán gạo, muối, nông cụ lên miền ngược. Bọn
Mỹ - Diệm không cho lập nhà máy xay gạo ở những nơi
xa đồn bốt, chợ búa. Chúng qui định mức trữ gạo ở các
đại lý bán gạo, ở các kho lương thực của các đồn điền. Ở
đồn điền cao su Dầu Tiếng, từ tháng 7 năm 1962, chúng
giảm một phần ba số gạo thường phát cho 5.100 công
nhân; chúng sợ công nhân nhịn ăn để tiếp tế cho du kích.
Cuối năm 1962, chúng cấm thương gia và tư nhân vận
chuyển gạo từ Sài Gòn lên miền Đông Nam Bộ”, từ Nam
Bộ” lên Tây Nguyên. Tất cả những hành vi bạo ngược đó
đều thuộc vào cuộc chiến tranh kinh tế, chiến tranh lương
thực của Mỹ - Diệm.
Bạo ngược nhất là chiến thuật “đốt sạch”. Mỹ - Diệm
mở nhiều cuộc hành quân biệt kích hay những chiến dịch
đốt phá mùa màng. Lấy một số trong hàng trăm tỉ dụ:
ngày 10-1-1962, càn quét bắc Phan Thiết, đốt 8.500 tạ
lúa, 100 tạ gạo; vùng này là vùng hiếm thức ăn. Từ 26-3-
1962 tới 25-4-1962, quân Mỹ - Diệm ở vùng chiến thuật
2, đốt của dân 1.070 tạ gạo, 6.500 tạ lúa. Trong tháng
5-1962, chúng đốt 6.000 tạ lúa, phá 1.500 mẫu vườn, đốt
196 MIỀN NAM GIỮ VỮNG THÀNH ĐỒNG (TẬP II)

