Page 251 - Miền Nam giữ vững thành đồng - Tập 2
P. 251

tụi nó. Hình như bây giờ ba tôi chỉ có việc ba tôi làm. Sau
           khi bận áo và xõa tóc, ba tôi rút mấy nén nhang, bảo tôi:
               - Hai, con đốt đèn lên!

               Tôi rùng mình quẹt lửa đốt đèn. Cái ống quẹt cứ run
           lên trong tay tôi. Ba tôi đốt nhang, chắp bó nhang quỳ
           trước bàn thờ, lầm rầm khấn:

               - Thưa ông bà, cha mẹ, thưa các hương hồn liệt sĩ,
           nhà cửa đất đai đây là của ông bà, cha mẹ và cách mạng
           đã tạo lập cho con. Bữa nay người ta tới ép buộc con phải
           bỏ đi. Con không thể phụ bạc công ơn cha mẹ, công ơn
           cách mạng. Vậy con xin chết cho cha mẹ và các vị liệt sĩ
           ngó thấy. Khấu đầu xin cha mẹ và các vị chứng miễn cho.

               Khấn vái xong, ông bước tới góc nhà, chụp cái mác.
           Thằng đồn trưởng xanh mặt, nó bắn ông. Một dòng máu
           chảy xuống mặt ba tôi. Nhưng ba tôi vẫn đi tới. Thằng
           đồn  trưởng  cứ  lùi.  Bỗng  nhiên,  nó  buông  khẩu  súng,
           hoảng hốt rú lên...”.

               Những việc như vậy không ít. Nhớ lại vụ Đồng Nọc
           Nạn, 35 năm trước, cũng ở miền Hậu Giang này. Bây giờ
           có những ông cụ, bà cụ nằm lăn trước xe ủi đất đến ủi
           nhà của dân, nhiều người lái xe phải tắt máy ngừng xe
           lại. Ở vùng đồng bào Kinh, hễ chỗ nào địch làm nà quá,
           liệu không thể không bị gom dân thì các gia đình cho


           LƯỢC SỬ ĐỒNG BÀO MIỀN NAM
           ĐẤU TRANH CHỐNG MỸ VÀ TAY SAI                     251
   246   247   248   249   250   251   252   253   254   255   256