Page 348 - Miền Nam giữ vững thành đồng - Tập 2
P. 348
đã cắm trên 1 triệu chông, đào trên 1.000 hầm chông, đặt
hàng vạn lao, bẫy và tên tự động”.
Xã giải phóng ở vùng đồng bằng được bảo vệ khác
hơn ở miền núi. Đồng bào đào giao thông hào, hầm,
mương, rào làng, trồng cây, theo kế hoạch để tạo địa hình
thuận lợi cho việc chống càn quét. Xã chiến đấu chủ yếu
dựa vào tổ chức và ý thức của toàn dân, vào du kích xã.
Ở đây, hầm chông, lựu đạn và đạp lôi là thứ vũ khí tự vệ
phổ biến nhất, những vũ khí này đã xuất hiện trong cuộc
kháng chiến trước, nay được cải tiến, phát triển thêm.
Chông thì có nhiều loại: chông thường, chông khoanh,
chông mâm. Đạp lôi thì có loại hễ đạp xuống thì nổ, có
loại hễ giở chân lên cũng nổ. Vũ khí thô sơ đó được đặt ở
chỗ bất ngờ nhất, được ngụy trang một cách tinh vi nhất.
Chông và đạp lôi không những làm chậm bước tiến của
địch, cản đường địch, mà còn góp phần tiêu diệt địch.
Đó là chưa kể thuật gài lựu đạn của đồng bào rất cao. Tại
trận Lộc Ninh (1963), trong số 300 địch bị tiêu diệt, thì
hầm chông, đạp lôi, lựu đạn gài đã giết và làm bị thương
54 tên. Xã chiến đấu kiên cố bao giờ cũng là một chiến
trường chuẩn bị sẵn để lực lượng vũ trang nhân dân tiêu
diệt nhiều sinh lực địch.
Du kích xã đánh rất giỏi. Năm mười người du kích
phá một trận càn của một vài đại đội địch, đó là chuyện
348 MIỀN NAM GIỮ VỮNG THÀNH ĐỒNG (TẬP II)

