Page 379 - Miền Nam giữ vững thành đồng - Tập 2
P. 379
“Tôi đã đi qua những làng mạc trông bề ngoài thật
hiền lành, nhưng, ví thử không có người hướng dẫn tôi
đi vòng quanh những bẫy người đáng sợ, thì chỉ trong
khoảng 100 thước tôi đã chết hay bị thương hàng chục
lần mà không nghe thấy một tiếng nổ... Có những hố sâu,
dưới đáy có những miếng ván hay thân cây chuối cắm
những chông bằng sắt nhọn hoắt có ngạnh... Nếu tôi là
những toán địch, thì tôi đã bị một hay nhiều súng ngựa
trời bắn vào, và chỉ cần một phát súng ngựa trời là có thể
20 người bị thương. Những súng ngựa trời đó, nhân dân
địa phương tự chế, đặt trên giá bốn chân, nhồi bằng một
khối lượng lớn thuốc súng màu đen cũng do nhân dân
chế ra, và nạp đạn đủ các thứ, từ những hòn bi xe đạp
đến mắt dây xích và những mảnh đạn trái phá. Những
súng ngựa trời này được đặt chĩa vào một điểm nhất định
trên đường cái; giật một sợi dây dài là súng nổ! Người
ta thấy cần phải xét lại quan niệm của mình về những
“nguyên liệu chiến lược” khi một chiếc khung xe đạp có
thể được cắt ra làm thành nòng súng cho những con ngựa
trời, hòn bi thì dùng làm đạn và phân dơi là nguyên liệu
làm thuốc súng”.
Có người du kích Tây Nguyên nói với Bớcsét rằng
du kích chủ trương đánh địch bị thương hơn là giết địch,
vì hễ giết chết địch thì bè lũ chúng vứt xác kẻ chết xuống
suối, còn hễ làm bị thương một đứa thì ít nhất 4 đứa khác
LƯỢC SỬ ĐỒNG BÀO MIỀN NAM
ĐẤU TRANH CHỐNG MỸ VÀ TAY SAI 379

