Page 62 - Miền Nam giữ vững thành đồng - Tập 2
P. 62
chiều, cả vú lấp miệng em, coi thường văn hóa”; “để cho
vì một tiếng cười hay tiếng hét của mình mà hàng ngàn,
hàng vạn con người phải mất tự do hay bị giam trong trại
tế bần”, “dùng lối vắt chanh bỏ vỏ, ăn trái không nhớ kẻ
trồng cây”; “để cho bà con thân thích hay bè phái thao
túng thị trường quốc gia, lập hợp tác xã trá hình hội buôn
để âm mưu độc quyền kinh tế, làm giá sinh hoạt lên cao 2,
3 lần, để mà bóc lột đồng bào”; “lo sung sướng riêng tây
mà không lo nghĩ đến thống nhất đất nước”. Cuối cùng,
Quát xỏ Diệm bằng cách hứa với cử tri là sẽ “không đem
gia đình dòng họ vào trong chính quyền”.
Những ngọn đá như thế thật là đau điếng. Mấy khi
được viết và phát một bản cáo trạng công khai như thế?
Liên danh Tân - Truyền thì lấy thực trạng trong đời
sống quần chúng để kể ra “sáu khổ”: một là “khổ vì đời
sống không yên ổn”, hai là “khổ không có việc làm”, ba
là “khổ vì sinh hoạt đắt đỏ”, bốn là “khổ vì vạn ức họa
gởi tai bay”, năm là “khổ vì đóng góp quá nặng nề”, sáu
là “khổ vì đón rước ông này ông nọ”. Ông Tân tố cáo:
“nhân dân ta giàu cũng khổ, nghèo cũng khổ, già cũng
khổ, trẻ cũng khổ, thành thị kêu ca, nông thôn cũng kêu
ca”. Ông mượn câu văn của Nguyễn Trãi để lên án chế độ
Diệm: “múc cạn nước Đông hải chưa rửa sạch tanh hôi,
đẵn hết trúc Nam sơn chẳng đủ ghi tội ác, nhân dân bốn
62 MIỀN NAM GIỮ VỮNG THÀNH ĐỒNG (TẬP II)

