Page 13 - Miền Nam giữ vững thành đồng Tập III
P. 13
thời chẳng qua là bù nhìn của bù nhìn. Ngày nào Diệm
đưa Thơ lên làm phó cũng chỉ là để cho có mặt một chàng
đại địa chủ Nam Kỳ bên cạnh một tên đại quan lại Trung
kỳ, mạt cưa mướp đắng với nhau, thế thôi. Thơ không có
bản lĩnh gì, không có thực lực nào hết.
Nhìn đi ngó lại, thấy trong hội đồng quân nhân cũng
như trong chính phủ lâm thời, đúng như lời nhận xét của
hãng thông tấn Mỹ AP, toàn là “những bộ mặt cũ” trong
bộ máy thống trị của Ngô Đình Diệm, toàn là những tay
nên nhà nên cửa nhờ trung thành khuyển mã với Diệm và
Mỹ. Báo tư sản Pháp Diễn đàn các dân tộc (8-11-1963)
gọi ê kíp cầm quyền mới ở Sài Gòn là “một chính phủ
Diệm không có Diệm”, ý muốn nói là độc tài như Diệm,
lệ thuộc Mỹ như Diệm. Kể cũng đúng. Mỹ xuỵt cho bọn
Minh, Đôn, Kim, Đính làm đảo chính, quân đội và công
chức của chính quyền Sài Gòn lãnh lương của Mỹ, dùng
vũ khí Mỹ, hoạt động dưới sự chỉ huy của bộ chỉ huy
quân sự Mỹ do tướng Hackin cầm đầu, thì còn phải bằng
cớ gì nữa để chứng minh tính lệ thuộc của hội đồng quân
nhân đối với Mỹ? Song bọn chủ tuy tính giấu đầu mà rồi
cũng lòi đuôi. Bốn ngày sau đảo chính, Bộ trưởng Bộ
Ngoại giao Mỹ - Đin Raxcơ - không ngần ngại gì mà
(1)
(1) Dean Rusk, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Mỹ giai đoạn 1961-1969
(BBT)
LƯỢC SỬ ĐỒNG BÀO MIỀN NAM
ĐẤU TRANH CHỐNG MỸ VÀ TAY SAI 13

