Page 27 - Miền Nam giữ vững thành đồng Tập V
P. 27
quân viễn chinh và phi pháo Mỹ không phải tốn công đi
tìm cũng diệt được Quân giải phóng, điều này, 14 năm
trước, quân Pháp không làm nổi vì Pháp không đủ phi
pháo. Bị ám ảnh bởi chính cái bẫy của nó gài, Oetmolen
đinh ninh Bắc Quảng Trị, chủ yếu Khe Sanh, sẽ là hướng
chính tiến công của Quân giải phóng trong Thu Đông
này. Mỹ chuẩn bị ráo riết, đầy đủ cho khả năng lớn nhất
ấy. Oetmolen tăng quân, đưa số quân của quân đoàn I từ
61.000 lên 124.000, chực sẵn. Nay Quân giải phóng đánh
chiếm chi khu Hướng Hóa sát nách Khe Sanh thì tức là
Quân giải phóng mai kia sẽ đặt chân vào cái bẫy của Mỹ,
chớ còn gì nữa?
Nào dè! Không phải Lộc Ninh và Đông Nam Bộ;
không phải Đắc Tô và Bắc Tây Nguyên; cũng không phải
Khe Sanh và bắc Quảng Trị là hướng chính tiến công của
Quân giải phóng miền Nam. Đòn sấm sét của Quân giải
phóng miền Nam giáng xuống ở những chỗ mà Mỹ ngụy
bất ngờ nhất: Sài Gòn, Huế, “hậu cứ an toàn”, và hàng
chục thị xã, tỉnh lỵ, các căn cứ quân sự, các trung tâm cai
trị. Đồng thời, khắp chốn, nông thôn và rừng núi đều phối
hợp tiến công và nổi dậy, từ Quảng Trị đến Cà Mau. Mỹ
ngụy hàng hai ba tháng nay không ngớt bàn về cuộc tiến
công đông xuân của Quân giải phóng, vậy mà, bây giờ,
chúng cứ bị bất ngờ hầu như một cách hoàn toàn: bất ngờ
về chiến lược, bất ngờ về hướng đánh chính, bất ngờ về
LƯỢC SỬ ĐỒNG BÀO MIỀN NAM
ĐẤU TRANH CHỐNG MỸ VÀ TAY SAI 27

