Page 131 - Miền Nam giữ vững thành đồng - Tập 2
P. 131
thấy chớ không phải là hãn hữu. Những loại chiến công
này nói chung là chiến công của các cụ và các chị.
Còn sau đây là một vụ điển hình đấu tranh chống
pháo kích, vụ này xảy ra đầu tháng 5 năm 1961 ở xóm
Giồng Nhỏ làng Mỹ Thạnh Đông, tỉnh Tân An. Một
người trong cuộc viết bài đại ý như sau cho báo Thống
nhất, (Hà Nội 22-9-1961): Sáng ngày 2, trong lúc dân
làng đang làm ruộng mạ thì thình lình 10 trái pháo bắn
từ Hiệp Hòa nổ vào quanh nhà anh Cai. Mọi người nghe
tiếng nổ đều xuống hầm. Nhưng trái pháo nổ đúng ở hầm,
giết gần hết những người đang núp. Cách nhà anh Cai
hằng chục thước, những cục thịt, mạng sườn, bàn chân,
ngón tay, từng khúc ruột đứt văng tung tóe; trẻ con, đứa
mất sống mũi, đứa thủng bụng; anh Cai chỉ còn nguyên
có cái mặt; bà Nho 71 tuổi, mẹ Cai, vỡ nát sọ, óc vấy tóc
bạc. Đồng bào hàng xóm tụ tập lại, căm phẫn nói: “bề
nào cũng chết, vậy khiêng xác ra ngoài kiện nó, bắt nó
bồi thường nhân mạng”, “đem xác ra ngoài cho thiên hạ
trông thấy cái nhân đạo của nó”; “khiêng xác ra ngoài đấu
tranh với nó mới chặn tay nó được”. Thế rồi, kẻ tìm võng,
người kiếm đòn, võng trước võng sau, nối đuôi nhau cả
một hàng dài, đồng bào hàng xã đi đấu tranh chống bắn
ô-buýt, vừa đi vừa gọi nhau: “bà con ơi, đào hầm trú ẩn
cũng không chắc sống đâu, phải bẻ gãy đại bác của chúng
thì mới sống được”. Đoàn biểu tình càng đi xa càng đông
LƯỢC SỬ ĐỒNG BÀO MIỀN NAM
ĐẤU TRANH CHỐNG MỸ VÀ TAY SAI 131

