Page 132 - Miền Nam giữ vững thành đồng - Tập 2
P. 132
người. Gần đến quận thì bọn ác ôn xách súng đón đường,
dọa: “Về ngay không thì bắn chết hết”. Ông Khi cõng đứa
con bị trọng thương, banh ngực ra, nói: “Ngực đây, bắn
đi! Đã bắn chết vợ con tôi rồi, còn muốn bắn tôi nữa hả?
Đây, thử bắn đi coi nào!”. Đồng bào, người người đều
kêu oan ức. Một số lính mủi lòng, nói: “Tại quan nó bắt
bắn, đồng bào khiêng xác lại quan kiện tụi nó”. Trong lúc
đó, hàng ngàn dân ở chợ Hiệp Hòa xúm lại nghe, xem,
và nguyền rủa bọn sát nhân. Bà con đi tìm bọn chỉ huy
cuộc bắn; chúng không dám ra mặt. Bà con tự động đem
xác người chết, đem người bị thương lên xe cam-nhông
của lính đậu gần đó, đòi phải chở đi nhà thương: “Các
ông giết người, bây giờ giao xác cho các ông đó”. Bọn ác
ôn lẩn trốn. Rốt cùng một đại úy ra mặt, đổ cho cấp trên
và hứa sẽ không bắn pháo nữa. Cuộc đấu tranh của đồng
bào thắng lợi ở bước đầu, cứ tiếp tục phát triển trên cơ
sở đó. Đồng bào kéo ra quận Đức Hòa. Đến đây, con ông
Khi chết, ông hét lên phản đối chính phủ sát nhân. Đồng
bào đổ ra hỏi thăm; cảnh sát quận không ngăn nổi; nhà
cầm quyền phải vội vàng cho xe chở các xác và người bị
thương đi nhà thương Chợ Rẫy (Chợ Lớn) để dân khỏi
tụ tập đông hơn nữa. Lên đến nhà thương Chợ Lớn, ông
Khi đứng trước cửa vừa kể, vừa khóc, vừa chửi, công
kích chính phủ sát nhân. Đồng bào gom lại hết sức đông,
nguyền rủa kẻ ra lệnh giết người, phản đối chiến thuật
pháo kích và oanh tạc.
132 MIỀN NAM GIỮ VỮNG THÀNH ĐỒNG (TẬP II)

