Page 41 - Miền Nam giữ vững thành đồng - Tập 2
P. 41
lòng mọi người”, “không còn có thể đem được mấy tí
năng lực vào việc chống cộng nữa”. Thế là Mỹ đe Diệm,
đe thay ngựa.
Khói xông lên mấy hôm rồi lại xẹp đi mất. Ngày
5-12-1961, trong một buổi chiêu đãi sau vụ đàm phán
“tiền hung hậu kiết” này, Ngô Đình Nhu, người đã bảo
viết bài báo nảy lửa hôm 24, nay lại tuyên bố rằng “quan
hệ giữa Cộng hòa Việt Nam và Mỹ chưa lúc nào chặt chẽ
hơn lúc này”, rằng “từ trước cho đến nay, viện trợ Mỹ
cho Việt Nam đều là hoàn toàn không có tư tưởng ích
kỷ”! Hãng thông tấn UPI (6-12-1961), tế nhị hơn, thuật
lại: “ông Diệm đã nói với ông Nâutinh rằng trước đây
ông có lo ngại đôi chút, nhưng bây giờ thì ông sẵn sàng
thực hiện những cải cách về chính trị để làm cho nhân
dân ủng hộ chính phủ hơn”. Hãng này đưa tin thêm là về
kinh tế Diệm sẽ lo “chuyển kinh tế thời bình sang kinh tế
thời chiến”, về chính trị, sẽ “mở rộng nội các”, về quân
sự sẽ “mở rộng quyền cho các quân khu”.
Như thế, một lần nữa quan hệ chủ tớ đã rõ. Người ta
dễ ngó thấy rằng không phải Mỹ nhượng bước, mà chính
là Diệm vâng lời. Mỹ muốn ngụy quyền Sài Gòn phải
bắt dân đã đóng góp nhiều thì phải đóng góp nhiều hơn
nữa. Mỹ muốn các cố vấn Mỹ có rất nhiều quyền hành ở
địa phương và trực tiếp chỉ huy các cuộc hành quân. Mỹ
LƯỢC SỬ ĐỒNG BÀO MIỀN NAM
ĐẤU TRANH CHỐNG MỸ VÀ TAY SAI 41

