Page 40 - Miền Nam giữ vững thành đồng - Tập 2
P. 40
nhận các phái đối lập do Mỹ giật dây). Mỹ lúc này có
hai nhận định lớn về ngụy quyền miền Nam: thứ nhất là
hiện nay chưa nên “thay ngựa giữa dòng”, Diệm hãy
còn là người có sức hơn hết, đáng tin hơn hết trong sự
thực hiện kế hoạch của Mỹ ở miền Nam và ở vùng Đông
Dương; thứ hai là, muốn chiến thắng không phải chỉ có
biện pháp quân sự mà phải thêm nhiều biện pháp chính
trị, trong số biện pháp chính trị này có việc làm sao tập
hợp các lực lượng “chống cộng”, khoác áo có màu dân
chủ cho chính quyền bù nhìn. Chính đó là những điều mà
Diệm không muốn. Diệm không chịu thừa nhận các phái
đối lập, dù là đối lập trong vòng thân Mỹ với nhau. Diệm
không chịu để các quân khu có rộng quyền. Diệm biết
chắc rằng trong cuộc đảo chính cuối năm 1960 hẳn có
bàn tay của Mỹ muốn “cảnh cáo” Diệm, nhưng Diệm
cũng biết rằng Mỹ hiện nay không thể tìm ai được khác
hơn để thay thế Diệm một cách có hiệu lực. Việc anh em
nhà Diệm kêu ầm lên, ngay sau khi bắt đầu cuộc đàm
phán Nâutinh - Diệm, trước hết là để làm “săng ta” với
Mỹ, và đồng thời cố làm cho người dân miền Nam tưởng
chừng đâu Diệm đứng ở địa vị bình đẳng với Mỹ, tưởng
chừng đâu nay Diệm chỉ nhận viện trợ không điều kiện.
Trong lúc anh em nhà Diệm giãy nảy như thế thì
tờ Thời báo Nữu Ước (27-11-1961) viết thẳng rằng Diệm
là “độc tài cứng nhắc, cá nhân, gia đình trị”, “đã làm mất
40 MIỀN NAM GIỮ VỮNG THÀNH ĐỒNG (TẬP II)

