Page 37 - Miền Nam giữ vững thành đồng - Tập 2
P. 37
lục chiến luôn luôn sẵn sàng phối hợp (đó là những lời
tuyên bố của tên đô đốc chỉ huy hạm đội thứ 7 của Mỹ).
Nói rõ hơn, tuy rằng Taylơ không chủ trương đưa
ngay đại quân Mỹ sang Nam Việt Nam, không chủ trương
“biện pháp cứng rắn nhất”, nhưng nó lại có một “chương
trình 5 điểm” bổ sung cho kế hoạch Xtalây. Những điểm
của chương trình đó là: làm cho quân đội có hiệu lực, có
khả năng cơ động lớn, đòi Diệm phải nhận sĩ quan Mỹ
trong bộ Tổng tham mưu của Diệm; tăng quyền hành của
các quân khu đối với Trung ương, không cần phải có sự
đồng ý của chính phủ Diệm trong các cuộc hành quân
địa phương. Ngoài việc Mỹ huy động một bộ phận của
hạm đội thứ 7 và một bộ phận của phi đoàn 13 để bằng
nhiều cách khác nhau trực tiếp tham gia vào các cuộc
hành quân ở miền Nam Việt Nam ngày càng ác liệt, Mỹ
còn tăng nhanh chóng số “cố vấn”, chuyên viên, binh lính
Mỹ tại miền Nam, con số đó từ đầu năm 1961 cho đến
tháng 9 năm 1963 sẽ từ 2.000 lên đến 15.000 tên. Cho
nên cái được gọi là sự “dịu giọng” của Mỹ, của Taylơ,
chẳng qua là một cách thực hiện chiến tranh thuộc địa
kiểu mới được chế biến để thích ứng với tình thế mới. Kế
hoạch Xtalây trở thành kế hoạch Xtalây - Taylơ, một kế
hoạch thêm tên một thống soái cũng không chắc là thêm
chút khả năng chiến thắng nào! Phái đoàn Taylơ chỉ giải
quyết các vấn đề quân sự lớn, còn các vấn đề chính trị cấp
LƯỢC SỬ ĐỒNG BÀO MIỀN NAM
ĐẤU TRANH CHỐNG MỸ VÀ TAY SAI 37

